| Chúa Nhật Cầu Cho Các Tín Hữu Đã Qua Đời |
| CHÚA ĐI TÌM CHÚNG TA |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Cuối bài Tin Mừng hôm nay, Chúa nói: “ Vì chưng, Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất “ ( Lc 19, 10 ). Do đó, ông Giakêô là biểu hiện cho một con người đã hư mất. Chính tội lỗi ông phạm đã làm cho ông hư mất. Có lẽ các tội ông đã phạm chủ yếu trong lãnh vực thu thuế, bởi vì ông đang làm trưởng quan thu thuế. Các tội đó như là móc ngoặc lấy của công, gian lận tính thuế, hà hiếp người khác, tiếp tay cho ngoại bang…. Người Do Thái ngày xưa xa tránh ông, ghét ông, dư luận không tốt về ông. Ông sống tình trạng tội lỗi. Ông biết điều này và đã bao lần ông muốn thay đổi nghề nghiệp đang có, thay đổi lối sống. Chẳng một người nào giúp đỡ ông. Do là tưởng quan thu thuế, ông có cơ hội tiếp xúc rất nhiều người. Trong những người ông tiếp xúc đó, ông đã nghe người ta thuật lại tình thương, lòng thương xót của Chúa đối với người tội lỗi. Ông Giakêô nghe và suy nghĩ trong lòng các điều này. Ông hy vọng một ngày nào gần đây nhất được gặp Chúa, để thưa chuyện với Chúa, để Chúa có cách giúp đỡ ông sống hoàn lương trở lại. Ông ước ao, mong mỏi đợi chờ Chúa. Trong lúc đợi chờ, ông không thất vọng mà tràn trề hy vọng, vì chẳng ai cậy trông Chúa mà phải thất vọng: “ Thật chẳng ai trông cậy Chúa mà lại bị hổ thẹn “ ( Tv 25, 3 ). Hôm nay, cơ hội đã đến, Chúa đi vào thành Giêricô, ông nhận được tin mừng trọng đại này. Vì thế đã tận dụng thời cơ hiếm có đây, không để cho nó đi qua. Ông nghĩ bản thân mình thấp bé, không thể nào nhìn thấy Chúa được, ông trèo lên cây sung để thấy Chúa đi ngang qua đó cho rõ, để rồi sau khi thấy Chúa, ông tụt xuống và sẽ đi theo Chúa. Ông phải thấy Chúa trước, xem có đúng như người ta dư luận về Chúa không và ông mới quyết định tìm gặp Chúa, thưa Chúa về cuộc đời của ông. Ông thành tâm thiện chí, rất dễ thương đối với chúng ta. Trong lúc lòng trí ông ước ao gặp Chúa, và ông đã trèo lên cây sung như thế, Chúa biết ông. Chúa đã đi bước trước rồi mà ông chẳng hề hay biết gì cả. Không phải đây là một cuộc gặp gỡ tình cờ, ngẫu nhiên, mà Chúa muốn vào thành Giêricô, Chúa muốn đi con đường này để Chúa gặp ông, hoặc là Chúa để cho ông được gặp Chúa. Lúc này, Chúa thấy ông và Chúa đã cất tiếng gọi chính tên ông: “ Hỡi Giakêô hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại nhà ngươi “ ( Lc 19, 5 ). Chúa gọi đích danh ông, nhưng tại sao Chúa lại biết tên ông, Chúa chưa một lần gặp gỡ ông kia mà. Điều này chứng tỏ ông cũng là một người cũng có tiếng tăm, được mọi người trong dân biết đến, cho nên người khác cũng kể cho Chúa nghe và Chúa đã biết tên ông “ Ông là thủ lãnh những người thu thuế và những người giàu có “ ( Lc 19, 2 ). Chúa gọi chính tên ông, chứng tỏ Chúa biết, Chúa quan tâm từng người một, chứ không có việc mà Chúa quan tâm cách chung chung. Đây là một bằng chứng rõ ràng, Chúa yêu thương tất cả con người chúng ta. Chúa là chủ chăn của chúng ta, còn chúng ta là đoàn chiên của Chúa. Chúa gặp ông Giakêô và ông Giakêô gặp Chúa. Đây là một cuộc gặp gỡ giữa Chúa là Đấng Tạo Hóa và thụ tạo, giữa Đấng Thánh vô cùng và người tội lỗi, giữa Đấng Công Chính và người bất lương, giữa một bậc Thầy và học trò bất xứng, nhưng quan trọng hơn hết là cuộc gặp gỡ giữa cha với con. Chúa là Cha giàu lòng từ bi, nhân hậu, xót thương và người con hư mất vì tội lỗi. Cuộc gặp gỡ tràn đầy tình người, tình yêu, đầy cảm xúc, để rồi chúng ta thấy cuộc gặp gỡ này đẹp vô cùng, là khuôn mẫu cho các cuộc gặp gỡ trong cuộc sống giữa người với người. Cuộc gặp gỡ đây đem đến cái hậu tốt đẹp vô cùng. Ông Giakêô rước Chúa vào nhà, dọn bữa cho Chúa và ông đã tỏ lòng ăn năn sám hối hoán cải cuộc sống bằng cách ông tự động đứng lên thưa chuyện với Chúa: “ Ông Giakêô đứng lên thưa Chúa rằng: Lạy Ngài, con xin bố thí nữa phần của cải con cho kẻ khó, và nếu con có làm thiệt hại cho ai điều gì, con xin đền gấp bốn “ ( Lc 19, 8 ). Khi ông tự động thưa với Chúa điều đó, chúng ta xem như là hình thức đền tội, chuộc lại tội lỗi của ông. Không biết Chúa có bất ngờ hay không ? Chúa có suy nghĩ đến chuyện tốt này của ông chưa ? Chúng ta thấy, khi ông nói như thế, Chúa rất vui, Chúa rất hài lòng về sự quyết tâm sám hối trở về với Chúa của ông: “ Vậy tôi nói cho các ông hay: Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn “ ( Lc 15, 7 ). Đối với Chúa, tất cả chúng ta là con cái của Chúa, Chúa cần cứu chúng ta, chúng ta hãy trở nên ông Giakêô hôm nay: “ Chúa bảo ông ấy rằng: Hôm nay, nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham. Vì chứng con người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất “ ( Lc 19, 9 – 10 ). Lạy Chúa, Chúa nhân ái và từ bi, Chúa trung thành trong mọi lời Chúa phán, và yêu thương trong mọi việc Chúa làm, Chúa nâng đỡ và cứu chữa hết mọi người chúng con. Xin Chúa hãy thương nhớ đến từng người trong chúng con là những kẻ tội lỗi, tha thứ tội lỗi cho chúng con. Chúng con nguyện sẽ ca tụng, ngợi khen, tôn vinh, chúc tụng Chúa từ ngày này sang ngày khác và cho đến mãi muôn đời. Lạy Chúa, chỉ nhờ Chúa ban ơn, các tín hữu Chúa mới có thể thờ Chúa cho phải đạo, xin giúp đỡ chúng con thẳng tiến về cõi trời Chúa hứa và không bị vấp ngã trên đường. Amen.
|